Khoảng đất trống trước thảo lư được lát đá xanh. Chính giữa sân mọc một cây tùng già, tán lá xòe rộng như chiếc lọng khổng lồ che rợp cả một vùng. Đây cũng là lý do vì sao trải qua bao năm tháng, gian thảo lư vẫn không bị mưa gió làm cho mục nát.
Tất nhiên, Lâm Nghiễn tin rằng hậu nhân các đời của Thiên Âm cốc chắc chắn cũng đã bỏ công tu sửa nơi này.
Vị Hàn cốc chủ kia không hề đề cập đến cách cảm ngộ bát bộ thiên âm. Lâm Nghiễn đoán không phải do nàng cố tình úp mở, mà e rằng chính vị cốc chủ này cũng chẳng hề hay biết.
Nghĩ tới đây, Lâm Nghiễn cũng không vội, thong thả bước vào trong thảo lư.




